Du lịch Nga: Những khu công viên ở thành phố St. Petersburg

  
Những khu công viên ở thành phố St. Petersburg, nhung diem tham quan tai nga

Du lịch Nga: Những khu công viên ở thành phố St. Petersburg



St. Petersburg là một trong những thành phố xanh nhất trong những thành phố chính của nước Nga. Theo những thống kê đầy ấn tượng: ở thành phố có hơn 200 công viên và khu vườn, cộng thêm hơn một ngàn con đường giới hạn bằng cây cổ thụ, và hơn 700 quảng trường cây cối rậm rì xanh tươi; với hơn 2000 Ha cây xanh – hoặc trung bình hơn 56 mét vuông cây xanh đối với mỗi đầu người trong một thành phố hơn 4.5 triệu dân này.

Vườn Alexander




Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Vườn Alexander nằm giữa trung tâm thành phố St. Petersburg, ngay cạnh quảng trường Cung điện và phía sau bộ hải quân. Đến tận năm 1806, ở đây mới chỉ là một khu vực toàn bộ bị bao bọc bởi những dãy công sự của bộ hải quân. Nhưng sau đó, những công sự được dỡ bỏ và trở thành quảng trường Bộ hải quân. Vào đầu thế kỷ 19, có một đại lộ được hình thành và nằm dọc ngay phía trước bộ hải quân, thế rồi vị trí này rất nhanh chóng trở thành một địa điểm trang trọng dành cho các giới quý tộc ở Petersburg, để họ dạo chơi và trao đổi với nhau những câu chuyện phiếm mới nhất trong giới thượng lưu. Đại lộ này thậm chí còn được đi vào văn học của nước Nga, khi một thi sĩ nổi tiếng nhất của Nga, Alexander Pushkin, đã mô tả nó trong cuốn truyện thơ Evgeny Onegin bất hủ của mình.
Vườn Alexander được làm vào những năm 1872-1874 trên mảnh đất mà trước đó là quảng trường Bộ hải quân, theo thiết kế của Eduard Regel, một người chuyên xây dựng vườn hoa và công viên, công việc xây dựng vườn Alexander vốn là để kỷ niệm lần 200 ngày sinh của Peter Đại Đế. Khu vườn chính thức được khai trương vào năm 1874, với sự hiện diện của Alexander II, ông cũng là người đồng ý cho khu vườn mang tên của mình. Một đài phun nước được tiếp tục lắp đặt vào năm 1880, bởi một nhóm thiết kế do Alexander Geschwend chỉ đạo – đây là một đài phun nước theo nhạc hoặc theo vũ điệu, bởi vì nó có thể phun nước theo tiếng nhạc đang được chơi trong vườn. Cuối thế kỷ 19, những bức tượng của các danh nhân văn hóa vĩ đại của Nga đã được dựng lên tại đây như – các thi sĩ Vasily Zhukovsky và Mikhail Lermontov, nhà văn Nikolai Gogol, nhà soạn nhạc Mikhail Glinka và nhà lữ hành Nikolai Przhevalsky.

Vườn Alexander được khôi phục lại vẻ đẹp lộng lẫy vốn có của nó vào đầu những năm 1920. Trong thời kỳ Leningrad bị vây hãm hồi thế chiến thứ hai, ở khu vườn này không hề có một cái cây nào bị đốn gãy, mặc dù dân cư của thành phố khi đó bị thiếu củi đốt rất trầm trọng. Tuy nhiên, khu vườn bị hư hại ngiêm trọng do bị không kích và đạn pháo, nhưng nó lại được phục hồi và mở cửa lại cho công chúng ngay sau khi thành phố được giải tỏa.

Chúng ta đi đến đây như thế nào:

Vườn Alexander nằm phía sau bộ hải quân, đầu đại lộ Nevsky Prospekt. Ta chỉ mất 10 phút đi bộ thư giãn về phía quảng trường Cung điện từ bến tàu điện ngầm Nevsky Prospekt.

Theo dòng thời gian:
Đầu thế kỷ 19 – một đại lộ được ra đời nằm dọc theo mặt trước của bộ hải quân.

1833 – Các bức tượng được dựng trên đại lộ.
1872 – Vườn Alexander được làm trên vị trí cũ của quảng trường Bộ hải quân.
1876 => 1880 – Một đài phun nước được lắp đặt trong trung tâm khu vườn.
1887 – Bức tượng Zhukovsky được khánh thành.
1892 – Bức tượng Przhevalsky được khánh thành
1896 – Các bức tượng Gogol và Lermontov được khánh thành
1899 – Bức tượng Glinka được hoàn thành
1918 => 1989 – Khu vườn được đổi tên là Vườn những người lao động Maxim Gorky.

 

Vườn Bách thảo

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Vườn Bách thảo ở St. Petersburg – hay còn được gọi một cái tên đầy đủ là - Vườn Bách thảo của viện V.L. Komarov thuộc học viện khoa học Nga – khu vườn nằm ngay cạnh Petrograd, đây là một trong những khu vườn bách thảo cổ xưa nhất của nước Nga. Khu vườn này được thành lập vào năm 1714 theo chiếu chỉ của Peter Đại Đế, ban đầu nó có tên là Khu vườn của Apothecary, và không bao lâu sau, khu vườn đã trở thành một trung tâm nghiên cứu trồng trọt, nó có tầm quan trọng và kích thước về bộ sưu tập thực vật ngang hàng với bất kỳ một khu vườn nào ở châu Âu. Ban đầu, khu vườn của Apothecary tập trung chủ yếu gieo trồng các loại dược thảo, nhưng ngay sau đó, người ta đã mang những hạt giống và cây non của các loại cây quý hiếm ngoại lai về gieo trồng ở đây – để gieo trồng được các loại cây quý hiếm này, người ta phải xây dựng những nhà kính đặc biệt để bảo vệ cây trồng. Những cuộc thám hiểm tại các vùng đất trên toàn thế giới, cũng đã mang về và bổ xung thêm cho bộ sưu tập trong vườn Bách thảo rất nhiều loại thực vật, hoa cỏ quý hiếm khác.

Ngày nay, hầu như vườn Bách thảo được thiết kế lại theo phong cách phong cảnh của nước Anh. Các loài thực vật từ vùng ôn đới của nước Nga đã được khám phá mà gieo trồng ở đây. Trong nhà kính là một bộ sưu tầm rất lớn về các loài cây nhiệt đới và cận nhiệt đới; "đồi Anpơ" trong khu vườn còn được trồng một quần thực vật có xuất xứ từ Capcaz, Địa Trung Hải, và châu Á. Ngoài ra, vườn Bách thảo còn có một bộ sưu tầm thực vật về các loài dương xỉ, các loài thực vật, cọ, tre, phong lan… có xuất xứ từ Trung Quốc, Nhật Bản. Loài hoa súng khổng lồ nở rộ trong các mùa hè và mùa thu trên hồ nước trong một nhà kính – những chiếc lá của chúng rộng đến 2 mét, và có thể nâng được một vật nặng đến 60kg.

Táng 5 hàng năm, các loài hoa nở về đêm – những loài hoa nữ hoàng nhiệt đới quý hiếm – cùng đua nhau khoe sắc trong suốt một đêm. Do vậy, đến mỗi độ này, vườn Bách thảo lại mở cửa cả đêm. Bộ sưu tầm trong vườn bị hư hỏng ngiêm trọng trong thời kỳ thế chiến thứ hai, và các loài quý hiếm như cọ, dương xỉ và xương rồng đã bị chết hết. Nhưng, mặc dù người dân thành phố Leningrad phải trải qua những cơn đói khủng khiếp trong thời kỳ bị vây hãm, bộ sưu tầm hạt giống và các loài thực vật trong vườn Bách thảo không bao giờ bị động đến. Sau chiến tranh, bộ sưu tầm lại được bổ xung thêm. Cho đến ngày nay, vườn Bách thảo lại tiến hành nghiên cứu với một quy mô lớn, với một bộ sưu tầm phong phú có xuất xứ từ khắp mọi miền trên thế giới.

Đến vườn Bách thảo như thế nào.

Vườn Bách thảo nằm ngay trên phố Ulitsa Professora Popova, cách ga tàu điện ngầm Petrogradskaya không xa. Vượt qua sông Karpovka, và đi dọc theo đường phố Ulitsa Professora Popova khoảng hai trăm mét.

Những mốc thời gian.

1717 – vườn Bách thảo được thành lập theo chiếu chỉ của Peter
1823 – khu vườn được đổi tên là vườn Bách thảo Hoàng gia St. Petersburg
1931 – là một trung tâm của học viện khoa học Nga (sau đó là Liên Xô)
 
Tuong dong vua Pie

Bức tượng đồng Vua Pie đại đế bằng đúng kích thước người thật của Ngài đã được dựng tại tượng này nằm trong khuôn viên pháo đài Petropavlovsk, còn pháo đài nằm trên đảo Thỏ nhân dịp kỷ niệm thành phố St. Petersburg 300 năm tuổi. 

Đây là bức tượng khá kỳ dị, mô tả Pi-ốt đại đế như một ông già có cái đầu nhỏ tí, trái với các bức tranh và bức tượng khác thường mô tả ông là một người đàn ông mắt lồi, oai vệ (như bức tượng dựng sau đó 6 năm, trên sông Moskva gần mạn Park kultury). Bất cứ ai đứng xem tượng, đều không kìm nổi mong muốn được...xoa đầu gối của Pi-ốt đại đế, có lẽ chính vì thế mà phần đầu gối của tượng lúc nào cũng bóng lừ

Vườn Catherine

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Vườn Catherine là một cái tên không chính thức của một khu vườn công cộng ở phía trước nhà hát Alexandriinsky, nó nằm ở giữa nhà hát và đại lộ Nevsky Prospekt. Khu vườn này được xây dựng trong những năm 1820 do Carlo Rossi thiết kế, ở đây còn có một pho tượng Catherine Vĩ Đại nổi bất lên giữa khu vườn, do vậy người ta đã lấy tên của bà để đặt cho khu vườn vào năm 1873. Nhìn về phía nhà hát từ đại lộ Nevsky Prospekt, ở bên trái khu vườn Catherine – người dân địa phương thường gọi bằng một cái tên rất trìu mến là; Khu vườn Nhỏ của Katya – là cung điện Anichkov, còn ở phía bên phải là một phòng thư viện công cộng, phòng thư viện này cũng do Rossi xây dựng, thư viện này được cho là một trong những thư viện quan trọng nhất thế giới. Vào dịp cuối mùa xuân đến đầu mùa đông – và đôi khi đến mùa đông – các nghệ sĩ địa phương thường đến đây ngồi trên vỉa hè bên ngoài khu vườn Catherine, để bày bán những tác phẩm của họ, và vẽ chân dung cho các du khách qua đường.

Theo mốc thời gian:
1816 – 1832: Quảng trường Alexander nằm trên phần đất cũ của cung điện Anichkov, theo thiết kế của Rossi, khu vườn công cộng được khánh thành trên quảng trường
1873: Pho tượng Catherine Vĩ Đại được xây dựng ở đây.
1873 – 1880: Khu quảng trường được tu sửa lại.

Địa chỉ: Quảng trường Ploshchad Ostrovskogo

 

Vườn bách thú Leningrad


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Vườn bách thú Leningrad nằm trong công viên Alexander. Khu bách thú này ccược thành lập bởi hai người yêu động vật là Sofia và Julius Gerhardt vào năm1865. Ngày nay, đây là một khu vườn bách thú lớn thứ hai của nước Nga (đứng sau vườn bách thú Moskva), với 2000 động vật thuộc 410 loài khác nhau.

Vào năm 1873, khu vườn động vật được Ernest Rost tiếp quản, ông lại tiếp tục bổ xung thêm cho bộ sưu tập động vật ở khu vườn này, cùng với việc tu bổ lại toàn bộ chuồng trại và trang thiết bị cho khu vườn, rôi đưa nó vào kinh doanh có lợi nhuận, và tách khu vườn thành hai phần – động vật và lợi nhuận. Khu vườn bách thú vốn đường dùng làm nơi biểu diễn xiếc và các buổi hòa nhạc của các dàn hợp xướng và các dàn nhạc, ở đây còn có cả những nhà hàng sang trọng. Vấn đề tăng lợi nhuận của vườn thú, có nghĩa là có đủ khả năng để mở rộng bộ sưu tập động vật tại đây – khu vườn được bổ xung hưu cao cổ, đười ươi, thú ăn kiến và voi châu Phi – và tạo các điều kiện sinh sống và bảo vệ tốt hơn cho chúng. Vào năm 1897 Rost rời đi, và khu vườn thú cũng bắt đầu bị suy sụp. Năm 1909 thì toàn bộ khu vườn bị đóng cửa không cho khách viếng thăm nữa.

Khu vườn bách thú vẫn bị tình trạng tuyệt vọng cho đến tận năm 1918, khi nó được quốc hữu hóa, và nó lại bắt đầu được khôi phục. Một phòng thư viện được xây dựng, các công việc nghiên cứu được bắt đầu tiến hành, những cuộc thám hiểm được phái đến tất cả các vùng trên thế giới.
Khu vườn bách thú bị phá hủy nghiêm trọng trong thời kỳ thế chiến thứ hai – nhưng mặc dù toàn bộ dân cư trong thành phố bị dói ăn ngiêm trọng, nhưng con voi trong vườn thú vẫn được cho ăn uống. Khi con voi bị chết trong một trận bom oanh tạc vào năm 1944, toàn bộ người dân trong thành phố đều tỏ lòng thương tiếc đến con động vật xấu số. Khu vườn thú phải đóng cửa vào giữa thời kỳ cuộc chiến tranh, nhưng lại bắt đầu mở cửa vào năm 1944. Bộ sưu tập động vật dần được lớn mạnh, ở đây còn có cả một con voi Ấn Độ, tinh tinh, hà mã, và một con tê giác.
Đến vương thú như thế nào:

Vườn bách thú nằm trong công viên Alexander ở giữa hai nhà ga điện ngầm Gorkovskaya và Sportivnaya. Rất dễ dàng khi đến đây từ Gorkovskaya – Ra khỏi ngà ga thì rẽ trái và rẽ trái một lần nữa là đến công viên, cả đoạn đường chỉ cần phải đi bộ.

Những mốc thời gian:
1865 – Sophie và Julius Gerhardt cho mở một khu vườn thú tại công viên Alexander
1873 – Ernest Rost tiếp quản khu vườn thú
1909 – Vườn thú đóng cửa không tiếp khách tham quan
1918 – Vườn thú được quốc hữu hóa.
Mùa xuân năm 1944 – Khu vườn thú được trùng tu sau khi bị phá hủy trong thời gian chiến tranh, công việc trùng tu mất cả một năm.
1952 – Khu vườn thú được mang tên Vườn bách thú Leningrad.
1991 – Vườn bách thú quyết định vẫn lấy tên Vườn bách thú Leningrad – mặc dù thành phố Leningrad đã được đổi tên là St. Petersburg.

Địa chỉ: Công viên Alexandrovsky
Vườn Mùa Hè


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Vườn Mùa Hè nằm ngay tại nơi mà con sông Fontanka hòa cùng vào dòng Neva. Khu vườn này được xây dựng vào năm 1704 theo chiếu chỉ của Peter Đại Đế, chính ông cũng là người đã tham gia xây dựng kế hoạch này, khu vườn được bố trí nghiêm ngặt theo các nguyên tắc hình học. Vườn Mùa Hè là nơi đặt những bức tượng bằng đá cầm thạch thu được trên khắp châu Âu, ở đây còn được trồng các loại hoa và thực vật quý hiếm, cũng như các đài phun nước được xây dựng rất công phu. Đây là một địa điểm truyền thống cho những cuộc sống phong nhã bên ngoài cung điện, và giới quý tộc cũng thường xuyên tổ chức những buổi khiêu vũ ở đây, họ đến đây để tận hưởng bầu không khí trong lành trong khu vườn.

Vườn Mùa Hè còn là địa điểm của tòa cung điện đầu tiên của Peter Đại Đế, tòa cung điện được xây dựng bởi một kiến trúc sư đại tài người Ý tên là Domenico Trezzini, tòa cung điện này hiện vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay. Đó là cung điện Mùa Hè – một tòa nhà hai tầng mang phong cách Hà Lan, với phần mái cao và nội thất tương đối đơn giản – vốn là một trong những cung điện bằng đá đầu tiên của thành phố St. Petersburg. Nội thất nguyên bản của nó vẫn được giữ gìn và bảo quản cho đến tận ngày nay.

Đến năm 1777, vườn Mùa Hè bị lũ lụt tàn phá nghiêm trọng: một số bức tượng bị phá hủy và một vài đài phun nước cũng bị vỡ tan tành. Tuy nhiên, khu vườn nhanh chóng lại được khôi phục theo nguyên bản. Đến thế kỷ 17 và 18, trên những con đường trong khu vườn được trang trí thêm 79 bức tượng điêu khắc bởi các nhà điêu khắc người Ý như Boratta, Bozzazza, và nhiều người khác nữa – đó là bộ sưu tập tượng công viên lâu đời nhất của nước Nga. Việc chọn những chủ đề thần thoại cho những bức tượng cũng là không phải ngẫu nhiên, đó là những hình tượng về những vị thần, những vị anh hùng cổ xưa phản ảnh những ý tưởng về nền tảng các hoạt động cải cách cũng như trạng thái của Peter.

Ngăn cách với dòng Neva và vườn Mùa Hè là một hàng rào, nó được kiến trúc sư Yury Felten thiết kế vào thời gian 1773-1786. khu vườn còn có một nhà hàng cà phê (do Carlo Rossi thiết kế) và một quán trà (do Ludwig Charlemagne thiết kế); ở mặt tiền sau này còn có một bức tượng của nhà thơ ngụ ngôn vĩ đại của nước Nga là Ilya Krylov do nhà điêu khắc Pyotr Klodt tạc dựng. Bệ của bức tượng được trang trí một bức phù điêu dựa trên những đề tài các câu chuyện của Krylov.

Đến đây như thế nào:
Vườn Mùa Hè nằm kế tiếp Marxovo Pole và lâu đài Thánh Michael. Để đến được đây, chúng ta sẽ đi tàu điện ngầm đế ga Gostiny Dvor, băng qua đại lộ Nevsky Prospekt và đi tiếp đến phố Sadovaya Ulitsa cho đến khi đến được lâu đài Thánh Michael. Một trong hai cổng vào vườn Mùa Hè nằm ngay phía sau lâu đài, bắc ngang qua con kênh.

Theo dòng thời gian:
1704 – Vườn Mùa Hè được xây dựng trên hòn đảo và được các dòng sông Fontanka, Moika, và Neva cùng với kênh Swan bao bọc xung quanh
1776 – 1786 - Yury Felten thiết kế thêm một hàng rào chắn nơi khu vườn tiếp giáp với dòng sông Neva.
1777 – Khu vườn hầu như bị lũ lụt phá hủy hoàn toàn, nhưng nó nhanh chóng được tu sửa lại như cũ.
1826 – Carlo Rossi xây dựng thêm nhà hàng cà phê.
1827 – Ludwig Charlemagne xây dựng thêm quán trà.
1855 – Bức tượng Krylov được khánh thành
 
Công viên Marsovo

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Liền kề cùng với những khu danh lam thắng cảnh khác khác như, khu vườn Mùa Hè, vườn and St. Michael và và cung điện St. Michael, công viên Marsovo có một lịch sử lâu đời và đa dạng kể từ ngay những ngày đầu lịch sử của thành phố S. Petersburg

Vào đầu thế kỷ thứ 18, thì công viên Marsovo mới chỉ cơ bản là một vùng đầm lầy rộng lớn. Sau đó, khu vực này trở thành một thao trường để duyệt binh lính, và nó được đặt tên là Bãi Lớn. Ở đây luôn được sử dụng để làm lễ kỹ niệm và diễu binh trong những lần Nga chiến thắng quân Thụy Điển trong cuộc chiến Phía Bắc. Sau đó nơi này được xây dựng lên một tòa cung điện cho Catherine I, vợ của Peter Đại Đế, dọc theo một bên của khu này, một bãi cỏ lớn được dặt tên là Bãi cỏ Tsarina, và đến tận năm 1805 thì bãi cỏ này mới được đặt tên là Marsovo Pole "công viên Marsovo"

Trong rất nhiều năm, công viên Marsovo thường được sự dụng cho việc huấn luyện các trung đoàn cận vệ, và những cuộc diễu binh ở đây đã được làm lưu danh muôn thủa bởi rất nhiều những thi sĩ và họa sĩ của nước Nga. Hoàng đế Paul vốn là một người rất yêu thích các cuộc diễu binh quân đội trên công viên Marsovo, và ông cũng có một khu dinh thự của riêng mình ở khu này – đó là lâu đài Mikhailovsky – tòa lâu đài này được xây dựng ở một bên đối diện với cung điện Catherine. Nhưng đến nửa cuối thế kỷ 19, công viên Marsovo lại một lần nữa trở thành một địa điểm dành cho những người dân thường đến để giải khuây, với những điểm tham quan giải trí.
Đến năm 1917, thi thể của những người chết trong cuộc cách mạng Tháng Hai đã được mang đến làm lễ an táng tại công viên Marsovo, và ở đây trở thành vị trí có một trọng trách khác nữa, đó là, nghĩa trang của những người anh hùng cách mạng. Trong những năm từ 1917 đến năm 1919, một đài kỷ niệm "Các Chiến Sĩ Cách Mạng" được dựng lên ở đây.
Trong thời gian thành phố Leningrad bị phong tỏa, công viên Marsovo trở thành một khu vườn rau khổng lồ, và sau khi thành phố được giải phóng, thì tại đây cũng là nơi bắn pháo chào mừng chiến thắng.

Đến năm 1957, ngọn lửa vĩnh cửu đã được thắp sáng trên công viên Marsovo để tưởng nhớ những nười đã chết của thành phố St. Petersburg trong tất cả những cuộc cách mạng và những cuộc chiến tranh.

Đến đây như thế nào:
Từ đại lộ Nevsky ProspeKt hoặc bến tàu điện ngầm Gostiny Dvor, đi thẳng dọc theo kênh Griboedov đến nhà thờ Chúa. Đi vong qua nhà thờ, sau đó băng qua sông Moika, là công viên Marsovo đang ở trước mặt bạn.

Dòng thời gian:
1768 – 1785 - Cung điện Cẩm Thạch được xây dựng
1796 – 1800 – Cung điện St. Michael được xây dựng
1805 – Đổi tên là Công viên Marsovo
1957 – Ngọn lửa vĩnh cửu được thắp sáng.

Truyền thuyết
Theo truyền thuyết, Hoàng đế Paul từng tỏ ra rất giận dữ bởi cuộc biểu diễn của trung đoàn Preobrazhensky tại một cuộc diễu binh, ông ta đã hét lên với các binh sĩ, "mặt mũi như thế kia a… bước nhanh lên! Bước về Siberia đi!". Quân sĩ tỏ ra khiếp đảm và tuân theo mệnh lênh, họ liền hành quân ra khỏi thành phố và tiến thẳng tới Siberia. Thông tin về sự tha tội chỉ đến được với họ khi họ đã hành quân đến Novgorod.
 
Vườn Mikhaylovskiy

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Vườn Mikhaylovskiy được lấy tên của cung điện Mikhaylovskiy (đó là tòa nhà chính của viện bảo tàng nước Nga), tòa cung điện này nằm ngay kế tiếp khu vườn. Trong suốt chiều dài lịch sử đa dạng của nó, khu vườn vốn được thiết kế theo kiểu Pháp, một khu dự trữ săn bắn và vườn ươm, đến thời kỳ trị vì của Nữ Hoàng Elizabeth, khu vườn được làm thêm các mê cung và đài phun nước. Dưới thời của Sa Hoàng Paul, khu vườn này được sử dụng để cưỡi ngựa. Và đến dầu thế kỷ 19. nó mới bắt đầu có hình dáng như ngày nay. Công trình xây dựng lâu đài Mikhaylovskiy rồi sau đó là cung điện Mikhaylovskiy, cả hai công trình này bao bọc lấy khu vườn, và định hình ranh giới khu vườn Mikhaylovskiy như ngày nay. Tòa lâu đài Mikhaylovskiy mà khu vườn đã lấy tên từ đó, do kiến trúc sư Carlo Rossi xây dựng cho đại công tước Mikhaylovskiy, em trai của các Hoàng Đế Alexander I và Nicholas I. Khi công trình xây dựng cung điện được hoàn thành vào năm 1825, khu vườn này trở thành một công viên phong cảnh.

Ở góc phía đông bắc khu vườn, bên bờ sông Moika, là một sảnh nhỏ xây dựng theo phong cách Đế chế, do Carlo Rossi thiết kế vào năm 1825; một thế kỷ trước, vị trí này nguyên là một cung điện bằng gỗ thuộc quyền sở hữu của Catherine, vợ Peter Đại Đế. Kề cạnh ngôi sảnh là một biểu tượng được gọi là Cây Tự Do, bức biểu tượng này được làm bằng cây sồi già bởi nhà điêu khắc Anatoly Solovyov.

Khu vườn Mikhaylovskiy từng bị đóng cửa vào mùa hè năm 2002 để tu tạo, và nó lại được mở cửa để kỷ niệm ngày thành lập St. Petersburg lần thứ 300 vào năm 2003. Ngày nay, khu vườn lại một lần nữa trở thành vị trí lý tưởng đối với những người dân St. Petersburg, họ đến đây để đi dạo, hoặc đơn giản là chỉ thư giãn và chả làm gì cả. Khu vườn này được phối hợp giữa hai thể phong cảnh: đó là phonh cách Pháp thông thường ở xung quanh, và nghệ thuật phong cảnh của Anh nằm ở giữa. Những buổi hòa nhạc cổ điển cũng thường được tổ chức ở đây trong cuối xuân và mùa hạ.

Đến đây như thế nào:
Từ đại lộ Nevsky Prospekt hoặc bến tàu điện ngầm Gostiny Dvor đi ra kênh đào Griboedo. Đi bộ dọc theo kênh đào trên phía nhà thờ Chúa Cứu Thế . Một cổng vào Vườn Mikhaylovskiy nằm đối diện với nhà thờ.

Dòng thời gian:

1819 – 1825: Cung điện Mikhaylovskiy do Rossi thiết kế được xây dựng.
1825: Sảnh đường cũng do Rossi thiết kế được dựng trong Vườn Mikhaylovskiy
2002: Tháng 5 năm 2002 Vườn Mikhaylovskiy được tu tạo lại

Công viên Chiến Thắng Moskva




Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Công viên Chiến Thắng Moskva nằm ở phía nam thành phố St. Petersburg, trên đại lộ Moskovsky Prospekt. Công viên này được xây dựng vào năm 1945, để kỷ niệm ngày Đồng Minh đã chiến thắng phát xít Đức trong thế chiến thứ hai.

Công viên rộng 68 Ha, và đây là nơi nuôi trồng hơn 100 loại cây cối, và bụi rậm. Ở đây còn có nhiều các yếu tố cảnh quan thiên nhiên rất hài hòa, hiện người ta đang trang điểm thêm cho công viên như, hỗ nước, kênh đào, đại lộ và vườn hoa. Huyết mạch chính của công viên là đại lộ Những Người Anh Hùng. Dọc theo đại lộ, được đặt các bức tượng của những người hai lần được tặng thưởng danh hiệu anh hùng Liên Xô, và anh hùng Lao động Xã hội Chủ nghĩa. Bức tượng của nguyên soái Georgy Zhukov, người đã từng chỉ huy mặt trận Leningrad vào hồi năm 1941, cũng đã được khánh thành tại đây, nhân kỷ niệm lần thứ 50 ngày chiến thắng Đức.

Trong công viên có rất nhiều cảnh vật gợi nhớ đến nỗi đau khổ của thành phố Leningrad đã từng phải trải qua trong chiến tranh. Năm 1986, một cây Thánh giá được dựng trong công viên, để tưởng niệm những nạn nhân đã chết tại ví nhà máy gạch trong thế chiến thứ hai, và đã được thiêu xác tại lò nung gạch.

Đến đây như thế nào:

Công viên Chiến Thắng Moskva nằm ngay cạnh bến tàu điện ngầm Park Pobedy

Lịch sử:
7tháng 10 năm 1945 - Công viên Chiến Thắng Moskva được xấy dựng
7 tháng 7 năm 1946 – Công viên được mở cửa.
1961 – Ga tàu điện ngầm Park Pobedy khánh thành.
Công viên Hàng hải Chiến thắng

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Công viên Hàng hải Chiến thắng nằm trên đảo Krestovsky được mở cửa vào năm 1945, và nó được mang ý nghĩa về cuộc chiến thắng của quân Đồng minh trước phát xít Đức trong thế chiến hai. Công viên này đã nhanh chóng trở thành và mãi là một địa điểm nổi tiếng nhất của thành phố St. Petersburgers suốt từ đó đến nay. Công viên còn được kết hợp thêm là nơi tưởng niệm, cùng một trung tâm thể thao. Nơi đây thu hút được rất nhiều du khách, trong công viên có nhiều nhà hàng và thậm trí còn có cả một bãi biển nhỏ rất thoải mái. Nơi đây cũng là một địa điểm phổ biến trong giới trẻ, họ đến đây để đạp xe hoặc trượt băng. Những hồ nước phía bắc và phía nam công viên, là những nơii rất thú vị để tản bộ tình tứ.

Công viên bao trùm trên một diện tích rộng 168Ha (nếu bao gồm cả sân vận động Kirov thì diện tích lên đến 243Ha, nó kết hợp các đặc điểm bao gồm hình thức phong cảnh và hình thức vườn. Khu công viên nằm chính giữa "trục" chính của đại lộ Trung Tâm, trong công viên được trồng rất nhiều những luống hoa và bụi cây cảnh. Trên quảng trường ở cuối đại lộ Trung Tâm, có đặt một bức tượng Sergei Kirov, người đã từng lãnh đạo đảng Cộng Sản ở Leningrad trước khi bị ám sát vào năm 1934, bên cạnh tường đài là sân vận động nằm về hướng biển của công viên. Trên hai con đường song song ở đây, có đặt các bức điêu khắc bằng đồng được gọi là Ngư dân BIển Đen và Cô Gái Chào Đón Những Người Chiến Thắng.

Chạy song song với đại lộ Trung Tâm là đại lộ Các thành phố Hữu Nghị, trên đại lộ này là nơi các đoàn đại biểu đến từ các nơi trên thế giới đến đây để trồng cây và trông hoa suốt từ năm 1966 cho đến nay. Ở đây còn có những tấm bia đá nhỏ dựng ngay cạnh mỗi cái cây, để ghi tên thành phố đã trồng cái cây đó – như các đoàn đại biểu đến từ Balan, Pháp, Đức, Phần Lan, cùng với rất nhiều các quốc gia khác đã trồng cây dọc trên đại lộ này. Sự hấp dẫn nữa của Công viên Hàng hải Chiến thắng đó là, ở đây còn có dòng chữ được khắc trên tuyến công sự từ thời thế chiến thứ hai đó là "Trong những ngày thành phố bị phong tỏa, ở nơi đây là một lũy thép phòng vệ kiên cố của Leningrad". Khu phía nam của công viên, còn có một đài kỷ niệm miêu tả theo phong cách biểu tượng, về chiến thắng của quân Đồng Minh trước phát xít Đức. Trên đài kỷ niệm còn được ghi cả những dòng chữ viết tay của nữ thi sĩ Olga Berggolts.

Đến đây như thế nào:
Băng qua phố Ulitsa Ryukhina từ bến tàu điện ngầm Krestrovsky Ostrov. Công viên Hàng hải Chiến thắng hiện ngay trước mắt mọi người.
 

Thăm quan du lich Nga, Vui long click vào đây để xem cac tour du lich Nga